Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

Bài học từ hành động của 1 cậu bé trên xe bus Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: HÀNH ĐỘNG CỦA 1 CẬU BÉ CHẮC CHẮN SẼ THAY ĐỔI SUY NGHĨ CỦA BẠN.
Hàng ngày trên xe bus đều đông chật người. Tháng trước, khi đi xe bus tôi có gặp một đứa bé người dính đầy bùn tay cầm túi vải len cùng một người đàn ông bước lên xe bus, mọi người nhìn biết ngay là bộ dạng của những người lăn lộn nơi công trường. Vừa may có người đứng dậy, đứa bé liền ngồi xuống còn người đàn ông đứng bên cạnh.

Không lâu sau có một người phụ nữ mang thai lên xe, đứa bé đứng dậy nhường ghế: “Cô ơi, cô ngồi đi ạ!”
Người phụ nữ liếc mắt thấy đứa bé bẩn thỉu thì không thèm lên tiếng. Đứa bé để chiếc túi xuống đất, lôi từ trong túi áo ra một tờ khăn giấy lau sạch cái ghế cậu vừa ngồi rồi cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch rồi, không bẩn đâu ạ!" Mọi người trên xe đổ dồn mắt nhìn về rơm rớm nước mắt, người phụ nữ thì đỏ mặt ngồi xuống.
Đứa bé vừa cầm chiếc túi len lên xe bất ngờ phanh gấp, đứa bẻ gầy yếu suýt thì té ngã nhưng em vẫn ôm chặt chiếc túi lên vào lòng. Một bà già bên cạnh âu yếm nói: “Đúng là một đứa trẻ ngoan!”
Cậu bé cười đáp: “Bà ơi, cháu chưa tốt đâu ạ, mẹ cháu luôn phê bình cháu thường quá quan tâm ánh mắt của người khác, bây giờ cháu dũng cảm giống AQ hơn nhiều rồi ạ.” Người phụ nữ mang thai cúi đầu thấp. Bà ngạc nhiên: “Cháu cũng biết AQ à?
“Vâng ạ, mẹ cháu cho cháu xem.”
“Đọc xong AQ Chính truyện thì cháu học được cái gì?
“Không nên quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy đi con dường riêng của mình, mỗi người đều là đặc biệt giống như các viên sô-cô-la vậy”
“Mẹ cháu làm nghề gì?”
“Trước kia mẹ cháu là cô giáo trong thôn”
“Bây giờ thì sao?”
Đứa bé mắt đỏ hoe “Mẹ ở trong túi len này....”
Bà già giật mình, mọi người xung quanh cũng tỏ ra bất an, lúc đó người đàn ông đứng bên cạnh mới nói thế này: "Tôi là chú của đứa bé, cha của nó mấy năm trước chết vì bệnh, mẹ nó một thân một mình nuôi, cô ấy là cô giáo của thôn nên mọi người rất yêu quý. Vì muốn đứa bé có cuộc sống tốt hơn nên nhân lúc nghỉ hè đã đến công trường làm thêm. Cũng gần đến ngày khai giảng sắp quay về thì ngày cuối cùng cô ấy bị cột thép rơi trúng. Trong túi len này là hộp tro cốt thi thể mẹ cậu bé."
Bà già chan chứa nước mắt hỏi: “Cháu còn muốn đi học không?”
Người đàn ông lắc đầu, đứa bé đáp: “Hàng ngày cháu đều đọc sách ở tiệm sách cạnh công trường.” Trên xe rất nhiều người nói muốn tặng cậu bé sách, đứa trẻ cười thật tươi.
“Không để ý đến ánh mắt của người khác, đi con đường riêng của mình.” Đứa bé đó đã làm được bởi vì cậu có một người mẹ chăm chỉ và trí tuệ. Cho dù tương lai có nghèo khổ hay giàu có thì ít nhất đứa bé cũng dũng cảm sống theo ý mình muốn, hơn thế nữa câu còn vì ước mơ nhỏ nhoi của mình mà nỗ lực đọc sách. Có nhiều đứa trẻ vì nghèo mà tự ti, người mẹ vĩ đại này đã làm một điều khiến nhiều người phải ngước nhìn đó là giáo dục thành công đứa bé này dùng thái độ bao dung lạc quan đối đáp lại sư khinh thường của người khác.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 1 năm 2016

Câu chuyện con voi và sợi dây thừng! Thứ Bảy, ngày 23 tháng 1 năm 2016


Một người đàn ông đi qua chỗ đàn voi đang đứng. Bất chợt ông dừng lại, ngạc nhiên khi thấy những con voi to lớn này chỉ bị cầm giữ bởi một sợi dây thừng rất nhỏ buộc phía chân trước. Không hề có xích sắt, cũng chẳng có chuồng giam.

Có thể thấy rõ, hiển nhiên, lũ voi có đủ khả năng để dứt đứt dây, chạy đi bất cứ lúc nào. Nhưng không hiểu vì sao, lũ voi vẫn chưa làm vậy.
Người đàn ông trông thấy người quản tượng đứng gần đó. Ông hỏi anh ta tại sao lũ voi cứ đứng yên vậy mà không hề có vẻ muốn tháo chạy. “Ồ”, người quản tượng đáp, “khi chúng còn nhỏ, chúng bé hơn thế này rất nhiều, chúng tôi vẫn dùng loại dây thừng cỡ đó để buộc chúng lại. Ở độ tuổi đó, dây như vậy là đủ giữ chúng rồi. Nhưng khi đã lớn hơn, chúng vẫn tin mình không thể dứt nổi những sợi dây thừng này. Chúng cho rằng, sợi dây thừng ngày xưa vẫn có thể giữ chúng được, thế là chẳng bao giờ chúng có ý nghĩ dứt bỏ dây và chạy đi”.
Người đàn ông vô cùng kinh ngạc. Những con thú đó hoàn toàn có khả năng chạy thoát khỏi sợi dây ràng buộc chúng, nhưng chỉ vì không tin mình có thể, nên chúng vẫn cứ chấp nhận một thực tiễn như đang có.
Cũng giống như những con voi đó, có biết bao người trong chúng ta, đã đi qua cuộc đời với ý nghĩ, chúng ta không thể làm được gì đó, đơn giản chỉ vì, ta đã từng thất bại một lần?
Thất bại chỉ là một phần trong quá trình học hỏi. Đừng bao giờ đầu hàng trước những khó khăn của cuộc sống bạn nhé!

Thứ Năm, ngày 21 tháng 1 năm 2016

Sống sao với 6 triệu 1 tháng Thứ Năm, ngày 21 tháng 1 năm 2016

Đọc bài này hay quá nên chia sẻ để nhiều bạn trẻ được biết.
Với 6tr/tháng mà bạn vẫn đang lâm vào tình trạng túng thiếu, nợ nần chồng chất...đó là do bạn không nắm được luật chơi thôi...và trong cuộc sống này bạn không nắm vững luật là bạn thua rồi...thế nên cái gì cũng cần phải học" - TS: Lê Thẩm Dương
Và đây là một bài viết trên Tony Buổi Sáng...


1. : nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Lúc ngồi trên xe buýt, tàu điện cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao? Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ. Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu. Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn: Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, đĩa cơm bình dân nơi gần nhất. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.

3. Chơi: Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn bình dân thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, giàu có hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp,…để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD ~ 200 ngàn tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

5. Đi: Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn. Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất.

6. Để dành: tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau. Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết. Hãy cố gắng làm thêm giờ. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy...làm ầm ầm, ầm ầm vô. Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết. Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?
Tony Buổi sáng

Thứ Tư, ngày 20 tháng 1 năm 2016

9 bài học quý giá Thứ Tư, ngày 20 tháng 1 năm 2016

Mỗi câu chuyện là một bài học quý giá, thiết thực để áp dụng vào công việc và cuộc sống. Hãy đọc và suy ngẫm nhé các bạn!

1. Bài học số 1
Bạn tôi ưng ý một chiếc máy tính, cần khoảng 30 triệu, thu nhập mỗi tháng của cậu ta chỉ có 7 triệu.
Vợ cậu ta nói với cậu ta rằng: “Anh điên rồi, anh mà mua thì chúng ta sẽ ly hôn”.
Cậu ta hỏi tôi phải làm sao. Tôi nói: “Cậu không xứng với chiếc máy tính kia, đến thứ mà mình thích cũng không có dũng khí đi giành lấy, thì sau này cậu định lăn lộn trong xã hội thế nào?”.
Cậu ta cắn răng mua chiếc máy tính kia. Để trả nợ, cậu ta bắt đầu tìm một số công việc làm thêm. Cuối cùng, cậu ta đã trả hết nợ trong vòng một tháng. Vợ cậu ta không vì sự điên cuồng của cậu ta mà bỏ cậu ta. Cô ta dẫn cậu ta vào một siêu thị xe, nói: “Ông xã, chúng ta mua trả góp chiếc xe BMW này nhé”. Ban đầu cậu ta giật nảy mình, tưởng vợ mình điên. Một năm sau, cậu ta đã trả được hết khoản tiền của chiếc xe đó.
Kết luận: Đến vật và người mà mình thích bạn cũng không có dũng khí giành lấy, vậy thì bạn đã được định trước là một kẻ thất bại.
2. Bài học số 2
Một vị thiền sư nhìn thấy con bọ cạp rơi xuống nước, bèn quyết tâm cứu nó. Ai ngờ vừa chạm vào nó, đã bị nó chích vào tay. Vị thiền sư không sợ hãi, lại một lần nữa ra tay, lần này ông lại bị chích. Người bên cạnh nói: “Nó lúc nào chẳng chích người, hà tất phải cứu nó?”. Vị thiền sư đáp: “Chích người là bản năng của con bọ cạp, còn lương thiện là bản năng của tôi, sao tôi có thể vì bản năng của nó, mà vứt bỏ bản năng của tôi?”.
Kết luận: Lỗi sai của chúng ta nằm ở chỗ, bởi vì đám đông mà thay đổi bản thân.

3. Bài học số 3
Có người hỏi một người nông dân: “Có trồng lúa mạch không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ trời sẽ không mưa”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh có trồng cây bông không?”.
Người nông dân trả lời: “Không, tôi sợ sâu sẽ ăn nó mất”.
Người kia lại hỏi: “Vậy anh trồng gì?”.
Người nông dân đáp: “Không trồng gì cả, tôi muốn an toàn”.
Kết luận: Một người không tình nguyện bỏ ra, không tình nguyện mạo hiểm, thì “không làm nên trò trống gì” đối với anh ta mà nói là chuyện quá hiển nhiên.

4. Bài học số 4
Ba người ra khỏi nhà, một người mang ô, một người mang gậy chống, một người đi tay không. Khi quay trở về, người cầm ô quần áo ướt sũng, người cầm gậy chống bị ngã, người thứ ba bình an vô sự. Thì ra, người có ô khi trời mưa đã bước đi mạnh bạo, cuối cùng bị ướt.
Khi đi chỗ đường trơn, người chống gậy cậy mình có gậy nên đi nhanh, kết quả chốc chốc lại bị ngã. Người đi tay không, khi trời đổ mưa, anh ta trú, khi thấy đường trơn trượt, anh ta đi cẩn thận, ngược lại lại bình yên vô sự.
Kết luận: Đôi khi, không phải là chúng ta thất bại vì khiếm khuyết của chúng ta, mà là thất bại vì ưu thế của chúng ta.

5. Bài học số 5
Một tiểu hòa thượng phụ trách quét dọn lá rơi trong chùa, mỗi ngày phải tốn rất thời gian mới quét xong. Có người nói với cậu rằng: “Trước khi quét dọn cậu hãy dùng sức rung cây cho lá rụng hết, sau đó hẵng quét, như vậy ngày mai sẽ không cần phải quét nữa”.
Tiểu hòa thượng cảm thấy có lý, vui vẻ làm theo, thế nhưng ngày hôm sau, lá vẫn rơi đầy sân chùa.
Kết luận: Bất luận hôm nay bạn có nỗ lực thế nào, thì ngày mai lá vẫn rơi. Dục tốc bất đạt, làm tốt chuyện của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc đời của mình.

6. Bài học số 6
Một con quạ trong chuyến bay của mình đã gặp một con chim bồ câu đang trên đường về nhà. Con chim bồ câu hỏi: “Cậu muốn bay đi đâu thế?”.
Con quạ trả lời: “Thực ra tôi không muốn đi, nhưng mọi người đều chê tiếng kêu của tôi không hay, cho nên tôi muốn rời khỏi đây”.
Con chim bồ câu nói với con quạ: “Đừng phí công vô ích nữa! Nếu cậu không thay đổi giọng nói của mình, thì dù cậu có bay đến đâu đi chăng nữa cũng không được chào đón đâu”.
Kết luận: Nếu bạn hy vọng mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, vậy hãy bắt đầu từ việc thay đổi bản thân mình.

7. Bài học số 7
Một nhà có ba người con trai, họ trưởng thành trong những trận cãi vã không ngừng của cha mẹ, mẹ của họ lúc nào cũng bị cha họ đánh đập thương tích đầy mình.
Người con cả nghĩ: Mẹ thật đáng thương! Sau này mình phải đối tốt với vợ mình hơn.
Người con thứ hai nghĩ: Kết hôn thật chẳng có nghĩa lý gì, sau này mình lớn lên chắc chắn sẽ không lấy vợ!
Người con thứ ba nghĩ: Thì ra, chồng có thể đánh đập vợ như vậy!
Kết luận: Cho dù môi trường sống giống nhau, nếu cách tư duy không giống nhau, sẽ kéo theo những cuộc đời không giống nhau.

8. Bài học số 8
Ở một thị trấn nhỏ, có một vị thương nhân đến mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở một nhà hàng. Người thứ ba đến, mở một siêu thị. Thị trấn này chẳng mấy chốc đã trở nên sầm uất, phồn hoa.
Ở một thị trấn khác, một thương nhân mở một trạm xăng, làm ăn phát đạt. Người thứ hai đến, mở trạm xăng dầu thứ hai. Người thứ ba đến, mở trạm xăng dầu thứ ba. Chuyện làm ăn không phát đạt như họ tưởng.
Kết luận: Cứ một mực đi theo con đường của người khác, tất sẽ thất bại.

9. Bài học số 9
Anh A đi xe đạp, hai chân gắng sức đạp, 1 tiếng đồng hồ chỉ có thể đi được quãng đường khoảng 10 km.
Anh A lái xe ô tô, một chân nhấn vào ga, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 100 km.
Anh A ngồi tàu cao tốc, nhắm mắt lại, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 300 km.
Anh A ngồi máy bay, ăn đồ ăn ngon, 1 tiếng đồng hồ có thể đi được quãng đường 1000 km.
Kết luận: Cùng một người, cùng sự cố gắng, thế nhưng khác nhau ở bệ phóng, kết quả sẽ khác nhau
<ST>

Tết

Mỗi mùa xuân sang nghĩa trang gần thêm một đoạn 


Nhanh thật đấy, mới đó thôi mà chuẩn bị đón cái tết thứ 21 rồi. Bé thì thích tết, lớn rồi mới biết sự lo lắng của bố mẹ mỗi dịp tết. Trước đây, tết đến là đòi mẹ mua quần áo, sắm sửa đủ thứ. Bây giờ thấu hiểu cái tết trăm thứ tiền phải chi tiêu với người nông dân một sương hai nắng
Những ngày gần tết, nghe nhạc xuân mà cứ nôn nao trong lòng, phần thì mong cái tết vui bên gia đình, tất cả mọi người thảnh thơi không suy nghĩ đến công việc, mưu sinh kiếm sống, phần lại thấy mình lớn lên thêm 1 tuổi, ghánh nặng gia đình lại nặng thêm phần nào.
21 tuổi rồi, bao nhiêu dự định còn dang dở ở tuổi 20. Vẫn còn thói ham ăn lười làm, ngồi chơi xơi nước, vẫn còn trẻ con lắm....
Đứng trên vị trí mỗi người mà có cái nhìn nhận khác nhau. Với mình ở cái tuổi này, vẫn còn là thất bại của bản thân, chưa làm được gì nên hồn, còn phải phấn đấu dài dài.
Thôi thì tự động viên, sang cái tuổi 21 cố gắng làm ăn, học tập, hi vọng tương lai tốt đẹp hơn năm cũ. 
Đông qua tết đã đến rồi
Nhìn lại năm cũ bồi hồi vấn vương
Năm qua kinh tế thất thường
Làm ăn chậm chạp thôi nhường năm sau
Quyết tâm quyết chí làm giàu
Tương lai tốt đẹp mau mau xây nhà
Vườn rộng thả chục con gà
Cuộc sống giản dị nhưng mà nó vui

Chiennguyen!







Câu chuyện về giỏ cá và chiếc cần câu

Chào bạn anh chien, 

Có hai người đói khát được một ông lão cho một giỏ cá và một chiếc cần câu. Một người lấy giỏ cá, người kia thì lấy cần câu, rồi họ chia tay và đường ai nấy đi. Người được giỏ cá thì ngồi ngay tại chỗ, nhóm lửa để nướng cá. Không nghĩ đến ngày mai, anh ta ngồi ăn ngấu nghiến, trong chớp mắt đã ăn hết cả mà vẫn chưa kịp biết mùi vị cá như thế nào. Không lâu sau, anh ta chết đói bên cạnh giỏ cá rỗng.
Người kia vác chiếc cần câu, tiếp tục chống chọi với cái đói, khó khăn lê từng bước đi về phía biển, ước mơ tiếp tục cuộc sống với biển khơi. Nhưng khi anh ta nhìn thấy màu xanh của biển cũng là lúc chút sức lực cuối cùng của anh ta cũng đã hết. Anh nhìn trân trân vào biển cả, ra đi mang theo niềm nuối tiếc vô hạn.

Cũng có hai người đói khát khác, họ cũng được ông lão đó cho một giỏ cá và một chiếc cần câu. Nhưng chỉ khác là, họ không đường ai nấy đi mà cùng nhau đi tìm biển cả. Mỗi lần họ chỉ nấu một con cá để cầm cự qua ngày. Sau một chuỗi ngày dài đằng đẵng, họ đã tìm được bờ biển. Từ đó, họ bắt đầu sinh nhai bằng nghề đánh cá.

Sau vài năm, họ xây nhà và có gia đình riêng, có con có cái, có những chiếc thuyền đánh cá, sống một cuộc sống sung túc khá giả.
Nếu chỉ chú ý đến lợi ích trước mắt, thì bạn chỉ nhận được niềm vui ngắn ngủi, tạm thời. Đành rằng sống thì phải có hoài bão ước mơ, nhưng bạn cũng phải nhìn thẳng vào thực tế cuộc sống. Chỉ khi nào biết kết hợp giữ lý tưởng và hiện thực, thì khi đó bạn mới thành công.

Bài học rút ra: Khi có ước mơ thì đừng nên từ bỏ dễ dàng. Trên con đường thực hiện ước mơ đó, cho dù gặp phải những cám dỗ khác nhau, thì bạn cần phải biết kiên quyết nói không với chúng. Trong nhiều trường hợp, cần thiết phải nghiêm túc suy nghĩ về ước mơ, đưa ra kế hoạch xác thực cho cuộc đời mình, đừng nên sống theo kiểu đến đâu hay đến đó, được chăng hay chớ. Nếu không ước mơ của bạn chỉ mãi là ước mơ. Nếu bạn vẫn chưa có ước mơ hoặc chưa có mục tiêu của cuộc đời, thì ngay từ hiện tại, bạn hãy dựa vào tình hình thực tế của bản thân, để xác định cho mình một mục tiêu. Sau đó, nỗ lực, kiên trì, từng bước thực hiện mục tiêu đó.

Thứ Ba, ngày 19 tháng 1 năm 2016

4 Triết lý đơn giản từ loài kiến Thứ Ba, ngày 19 tháng 1 năm 2016

Những triết lý rất giản dị. Thành công cũng giản dị như vậy thôi...



Thứ nhất Kiến không bỏ cuộc.
 Đó là một triết lý đơn giản nhưng rất hữu hiệu. Nếu một con kiến đang đi về một hướng nào đó, và chúng ta tìm cách chặn đường chúng, Kiến sẽ tức thì tìm cho mình một con đường khác. Chúng trèo qua chướng ngại, chui xuống dưới hoặc chui vòng sang bên hông. Chúng không ngừng tìm kiếm một giải pháp khác để vượt qua chướng ngại vật phía trước. Quả là một triết lý gọn gàng và đơn giản: không ngừng tìm kiếm hết cách này đến cách khác để tiến đến mục tiêu mà chúng ta nhắm tới.
Thứ hai
 Kiến luôn chuẩn bị cho mùa đông trong suốt mùa hè. Đó là một góc nhìn nhận quan trọng. Bạn không thể quá ngây ngô tin rằng nắng ấm sẽ kéo dài mãi mãi. Vì vậy Kiến làm việc chăm chỉ để tích lũy thức ăn cho mùa đông trong mùa hè. Một lời khuyên từ xa xưa đã dạy: “Đừng xây nhà trên cát vào mùa hè!” Tại sao chúng ta lại cần lời khuyên này? Đơn giản là vì chúng ta cần tiên liệu trước. Trong mùa hè nắng ấm, bạn phải tiên liệu được giá lạnh và mưa bão mùa đông!

Thứ ba
 Kiến luôn tin vào mùa hè trong suốt mùa đông! Điều này rất quan trọng. Trong suốt mùa đông giá rét, Kiến tự nhắc mình: “Mọi thứ sẽ sớm qua thôi, và chúng ta sẽ không phải cầm cự quá lâu!”. Và ngày nắng ấm đầu tiên, những con Kiến lại lên đường. Nếu trời lạnh trở lại, chúng sẽ lại chui vào hang, nhưng chúng sẽ quay trở lại ngay khi trời trở ấm! Chúng không thể đợi để lại được làm việc!

Cuối cùng, 
Kiến sẽ tích lũy bao nhiêu lương thực trong mùa hè để chuẩn bị cho mùa đông? Câu trả lời là “nhiều hết ga có thể”. Đây là một triết lý tuyệt vời, “nhiều hết ga có thể”! Hãy học hỏi loài Kiến trong lần tiếp theo nếu bạn tự hỏi mình: Tôi nên đọc bao nhiêu cuốn sách? Tôi nên chạy bao xa? Tôi nên làm việc đến mức nào? Tôi nên yêu thương đến mức nào? Câu trả lời luôn là: “Nhiều hết ga có thể!” Ngày hôm nay, dù các bạn đang ở trong mùa đông hay mùa hè, đang chiến đấu hay đang dưỡng sức, hãy nhớ về những chú Kiến và thừa hưởng sự khôn ngoan của chúng nhé! Những triết lý rất giản dị đúng không? Thành công cũng giản dị như vậy thôi: Không bỏ cuộc, Tiên liệu trước, Luôn lạc quan và Nhiều hết ga có thể!

Ts: Lê Thẩm Dương